13 Aug 2018

Hè con không về

Nắng ngang quầng mắt 
Hè con không về 
Bụi vương gió thốc 
Ai gọi mà nghe 


Đường về xa quá 
Mơ ngày hôm qua 
Mưa mòn phủ đá 
Vườn có ra hoa? 


Bạn đường tan tác 
Tuổi trẻ rũ rời 
Những bàn ghế cũ 
Còn nhớ mặt người 


Đường đông thành phố 
Nhà gác chênh vênh 
Nóng găm trong sắt 
Cạn kiệt sông kênh 


Con không về được 
Nhân dạng lạc loài 
Xứ người lạ nước 
Quê cũ chẳng hoài 


Thương mình những nợ 
Mai chẳng gọi vời 
Thương người bỡ ngỡ 
Thân tách hai nơi 


Con nằm trên cát 
Nghe tiếng sóng xô 
Rầm rì nước mắt 
Cắt cứa san hô 


Trời đêm bụi phủ 
Sao tắt lập lòe 
Nằm nghiêng thấy tiếng 
Nước nhủ người nghe 


Nước phủ người nghe 

Nước rủ người nghe 

Nước mủ rời ghe 

16 Feb 2017

thi thoảng thì, lại nhớ về sự im lặng đã bóc rỡ tôi

feb//16//ở đây

Giống như một loại kỉ niệm mờ đục lắng cặn dưới đáy cốc cà phê cũ. Ngày nọ khi còn nhớ về nhau tôi nhớ về cái cách làn mi ướt mềm của em xao xác nhìn tôi và những nụ hôn gượng ép vừa tuyệt vọng vừa mềm ấm. Bây giờ nghĩ lại tôi đã không nghĩ ra đó là vị của sự hối hận, của những tháng năm hối hận. Nếu chúng ta cứ sống một ngày nào đó tất cả mọi ân tình đều trở thành những cục giấy vo viên. Người bạn nói rằng mỗi khi nhắc đến tôi em đều có một chút gì căng thẳng và gần như bất nhẫn, sự tiếc thương muộn mằn vì ngày đó của năm tháng đó của mùa hè đó, tôi hất đổ chút còn lại của cốc nước xuống đất và khóc một lúc thật lâu. Người yêu bấy giờ của tôi đã ôm lấy tôi trong bóng tối khi tôi khóc vì em, cũng như em ngày đó khóc cùng với tôi trong bóng tối khi tôi nhận ra sự phản bội lờ lợ của người yêu đầu tiên vừa thật vừa giả bởi vì anh ta quả đã chết trong tôi ở một thành phố tôi chỉ biết đến cái tên. Tôi đã không nên yêu người không dành cho mình. Em biết đấy. Người yêu bấy giờ của tôi thực không dành cho tôi, bây giờ nghĩ lại tôi đã làm sao mà thuyết phục bản thân yêu nàng cho được. Em không dành cho tôi, nhưng chúng mình chưa bao giờ yêu nhau cả, những gì cho và nhận tôi đều đã quên rồi. Vị bác sĩ tâm lý đối diện tôi hỏi, “bạn cảm thấy thế nào?” Tôi không biết cách trả lời. Làm sao tôi dám trả lời câu hỏi này khi ngày ấy cảm xúc là những thứ nhất nhất sẽ đem đến cho tôi sự im lặng từ phía những người như em hay nàng ấy. Sự im lặng. Tôi chống đỡ lại với chúng bằng việc cất bỏ vào một cái hộp và ném vào lòng bể. 
Có một tấm ảnh người ta chụp tôi với nàng. Tôi thích lắm, in ra và để vào khung kính trên kệ tủ. Khi mọi sự đổ vỡ, tôi vẫn để yên ở đó, hàng tháng trời. Tuần trước, khi người yêu hiện tại của tôi ghé thăm, tôi cuối cùng đã lôi ra và cất nó đi. Sự vật chất hóa của những tình cảm là những thứ tôi không muốn đối mặt. Khi kỉ niệm phôi phai những sắc màu của nó, thì những thức ấy chỉ là những hình người. Nàng ấy chụp cho tôi những tấm hình hẳn vẫn còn đâu đó trong máy tính, hoặc giả nàng đã xóa đi rồi. Tôi không nghĩ nữa. “Tại sao bạn lại không nghĩ nữa?” vị bác sĩ tâm lý hỏi tôi, “bạn đã đau thương như vậy, tôi đã ở đây nói chuyện cùng bạn qua bao nhiêu ngày, dường như trái tim bạn đã vỡ tan.” Tôi không rõ nữa. Chỉ là, tôi không nghĩ nữa. Tôi đã nghĩ quá nhiều, nói quá nhiều, sự dịu dàng của nàng ấy đã đâm thủng tôi và tôi cảm nhận được máu chảy tràn trề trên bầu ngực. Tôi nghĩ trên đời sẽ không một ai làm tôi đau thương đến vậy. Nhưng tôi cũng nhớ cái ngày tôi nằm mê man trên giường ở một nơi xa lạ với những kí ức về em như kim châm lên những đầu ngón tay. Tôi không hiểu tại sao những đắm say lại thương đau như vậy. Tại sao em hay nàng ấy đã thương tôi lại làm bị thương tôi. Tại sao những đứa trẻ đứng mãi trong quá khứ bọn em lại làm tôi khổ sở. Mái tóc nàng ấy đã chuyển sang sắc mà tôi thích, tôi không hiểu nàng ấy có nhớ gì đến tôi không. Nhưng tôi không nghĩ nữa. Tôi không biết khi nhắc đến tôi, tôi nghĩ sẽ chẳng ai nhắc về tôi nữa. Tất cả đều biết, chẳng qua là họ giữ im lặng bởi vì đấy là cái cách mà người như họ đối diện với những bí mật mà ai cũng biết. 
Và vị bác sĩ hỏi tôi, “tại sao bạn lại không nghĩ nữa?” 
Khi một thức bí mật bị chôn trong cuống họng và lằn dưới đầu lưỡi, khuất sau những khóe môi mím chặt, không được phát ra thành âm thanh, chỉ cần không nghĩ đến nó nữa thì dường như nó đã chưa bao giờ tồn tại.

14 Dec 2016

Midnight revelation

        Tôi không thể hiểu nàng, không thể giao tiếp. Nàng ở đó, cùng tôi, trong căn phòng đóng kín, đặc nghẹt bóng đêm. Tôi trở mình trên chiếc giường đơn và nàng quẩn quanh thì thào vào vào tai tôi những âm thanh âm u giống như những câu hỏi không có lời giải đáp. Tôi lắc đầu và xua đẩy nàng. Để yên cho tôi ngủ. Tôi không thể ngủ với những nỗi ân hận chỉ trỗi dậy lúc nửa đêm. Nàng vật vờ ở góc phòng, và tôi biết rõ hơn cả tốt nhất đừng bật đèn lên nếu muốn có cơ hội nghe nàng nói. Có thể lần này chúng tôi sẽ tìm ra một lối thoát. Có thể tôi sẽ giải thoát cho nàng và nàng sẽ tha thứ cho tôi và chúng tôi cuối cùng sẽ không lao vào nhau như những người mất trí. Rồi buổi đêm sẽ trở nên thinh lặng và tôi sẽ trở lại chiếc giường đơn của mình, tay ôm chặt những vết thương nàng để lại, nhưng sẽ có thể nhắm mắt ngủ yên, cuối cùng cũng có thể nhắm mắt ngủ yên. 
        “Nghe này,” tôi nói vọng ra, “tôi sẽ chỉ hủy diệt nàng thôi, đừng đến gần tôi. Chúng ta cơ bản là không thể cùng tồn tại. Tôi không muốn phải hủy hoại nàng và cuộc sống của nàng. Dừng lại đi, trong khi chúng ta còn có thể, có được không?” 
        Nàng không trả lời. Tôi ngồi dậy, nghinh tai lắng nghe. Nàng không cử động, một tiếng thở tôi cũng không nghe thấy. Nhưng tôi biết nàng đang ở đó. Căn phòng của tôi là không gian kín. Thế giới của tôi là không gian kín. Tôi đang đùa với chính mình. Nàng đâu thể thoát khỏi nơi này. Nàng đâu thể thoát khỏi tôi. Tôi nằm xuống nhắm mắt lại một lần nữa, và tiếng nàng lại vang lên lạo xạo không gian.

        Những người nữ như nàng, tôi đã từng gặp rất nhiều. Ở rất nhiều nơi. Trên các con đường, đằng sau hành lang tối, trên một chuyến xe, trong căn gác trọ xứ người. Nhiều vô kể. Họ lao vào tôi giống như thiêu thân, và chẳng ai lao ra toàn vẹn. Tôi quen dần với sự hiện diện của các nàng trong cuộc sống của tôi. Tôi lao đao nhiều phen, nhưng tệ nhất chỉ là một vài đêm không ngủ. 
       “Chúng mình có thể thôi không hành hạ nhau không?” Tôi lại hỏi, và nàng lại không trả lời. Người như nàng luôn tìm đến những người như tôi, nàng tấn công tôi bằng tất cả những gai góc, thịt da, thâm nhập vào tôi vào những góc riêng tư hay u tối nhất, tôi đã luôn không phòng vệ trước nàng. Những đụng chạm thể xác dường như đau tấy, nàng áp vào tôi, đổ bộ vào tôi bằng tất cả sự tồn tại và thân thể của nàng, và tôi, tôi đã đập tan hay bóp vỡ nàng, chị của nàng, mẹ của nàng, những hiện diện giống như nàng bao nhiêu lần tôi cũng không biết rõ. Thực ra tôi không biết cách để nàng đi. Tôi không dám mở cửa thế giới của mình ra vì không dám chắc nàng sẽ an nhiên rời khỏi. 
          Nàng tiến đến gần tôi, và tôi có thể nghe tiếng nàng cử động trong không khí. 
        “Tôi sai rồi. Để nàng vào đây là lỗi của tôi, để nàng làm tôi chảy máu là lỗi của tôi. Sự tồn tại của nàng sẽ chỉ làm tôi đau đớn. Tôi sai rồi. Tôi ước tôi biết cách để nàng đi. Nhưng tôi không thể.” Tôi nói thầm khi nàng tiến lại rất gần và chạm lấy tay tôi. 
        Rất yên lặng, tôi đập mạnh vào mu bàn tay rồi đưa sát lại gần mắt để nhìn vệt máu đỏ sậm cùng xác con muỗi nát bét.

12 Dec 2016

chúng mình yêu nhau qua đại dương xa

viết cho nàng, người lạ bên kia đại dương 

           Chúng mình yêu nhau qua đại dương xa, những bờ sóng vỗ đã nuốt chửng lấy bao nhiêu tình yêu lớn. Loài người vẫn sợ hãi biển sâu và những sinh vật lạ nơi đáy tầng ánh sáng không lọt đến. Sự tồn tại lạc lõng và nằm ngoài thượng tầng kiến trúc của tri thức nhân loại: những gì xa lạ thì trở nên đáng sợ và khi hãi sợ thì người ta tìm cách tiêu diệt hơn là hiểu. Chúng mình yêu nhau qua đại dương  xa, biến nhau thành người lạ mỗi một lần sóng vỗ. Giọng nói của cậu vang lên u u như thổi thật sâu vào vỏ ốc lăn lóc trên bờ cát. Mình chôn chân xuống hốc nước sâu, cát dào dạt chảy qua kẽ chân và mình tự hỏi đại dương này đã nhìn thấy bao nhiêu cái chết bao nhiêu chia phôi. Những xác thân giống và khác chúng ta đã trôi dạt trên những con tàu chật chội và mất mát, trốn chạy khỏi đất liền vì đất liền đang bốc cháy và nước, nước là 70% cơ thể con người, là sự sống bởi vậy có khi nào lòng biển sẽ như lòng mẹ, bao la và nhân từ, sẽ cứu thoát họ khỏi đất liền đang bốc cháy. Chúng mình yêu nhau qua đại dương xa. Nước mắt loài người chảy về những dòng sông đổ ra biển lớn. Xác đứa bé con người Syria nằm ngoan trên bờ biển và những người lớn ứ nghẹn trước bằng chứng của nỗi bạo tàn họ tìm cách quên đi. Trong chúng mình ai thực sự đã ước được sinh ra. Cherrie Moraga viết về thế hệ cuối cùng của những người đàn bà không con cái như chúng ta, tận cùng cả dòng máu chảy trôi, giá trị của sự tồn tại con người được gán bởi màu máu đỏ chảy giữa hai chân những cơ thể nữ. Chúng ta dạng chân ra để đất nước được phôi thai, để thể chế được thành lập, để chủ nghĩa dân tộc chiến tháng chủ nghĩa thực dân dù cho những tàu bè quân đội đã đè nghiến qua những eo biển chết. Chúng mình yêu nhau qua đại dương xa, qua những cơn sóng ngầm và hố xoáy, những tảng đá đã rạch đoàn thuyền vỡ vụn, qua những hòn đảo nhựa và những sinh vật méo tật vì rác thải công nghiệp, tình yêu chúng mình ô nhiễm và bụi bặm và độc hại và chúng mình hôn nhau qua lớp mặt nạ phòng hơi độc, chúng mình yêu nhau qua đại dương xa.
//// 
         Một ngày nào đó cá sẽ chết ngửa bụng trắng thành cầu cho chúng mình đi tìm nhau. Xác tàu sẽ lênh đênh, những miếng ván loanh quanh, đại dương bỏ hoang và những sinh vật dưới đáy tầng nhắm mắt trong ngôi mộ đào riêng cho nó mà không một lần nhô dậy. Đến lúc đó liệu loài người có còn hãi sợ những sự tại tồn xa lạ, khi những vật chất thân quen lại là thứ đã hủy diệt thế giới này. Nếu phải chọn giữa sự không chắc chắn và những lời nói dối, tin mình đi, người ta sẽ lựa chọn những lời nói dối. Nên chúng mình phải yêu nhau qua đại dương xa. Mình sẽ dắt cậu khiêu vũ trên những bờ biển đầy hoa và xác những con mòng biển bị nghẹt thở vì nắp chai nước suối. Cát nên chuyển thành màu đỏ cho tất cả những cái chết mà nó đã hấp thụ vào người. Và cậu sẽ mỉm cười trong ánh hoàng hôn, những sợi tóc tan lẫn vào ánh nắng và chúng mình sẽ giả vờ như gương mặt cậu đang không tan chảy ra  dưới tia cực tím tầng ô zôn cuối cùng đã thủng. Chúng ta nhảy múa cùng với nhau qua đường biên giới đã không thể chia cắt đại dương; trên con sóng này chúng mình là một, không quốc gia, không sắc tộc, không pháp luật, không danh tính, không quê hương. Chúng ta là những người nữ cuối cùng tan chảy cùng sự tàn lụi của những nền văn minh, khi cuối cùng biển xanh bốc cháy. Đất liền đã tan thành tro bụi, bầu trời đục ngầu xám xịt nhưng khi nhắm mắt lại và tan ra chúng mình sẽ nhớ về ngày nọ bầu trời đã xanh và chúng mình đã yêu nhau như thế, chúng mình yêu nhau qua đại dương xa.   

21 Nov 2016

dưới bầu trời chúng mình từng tươi đẹp *

viết cho nàng

Bông hoa đỏ thắm trên ven; màu mực
tươi như máu tôi cài hoa lên tóc em rồi nói tình
yêu chúng ta như một giấc mơ tan
                                                           vỡ

Tôi                     
                                  vỡ tan                     
                                                            em                                 
                                                                                         vỡ tan


rồi chúng mình hành hạ nhau trong những cơn mê về
những điều bất khả


nước Mỹ với những con đường trải dài qua sa mạc;
em muốn chết ngạt ở Canyon View; người điên ở Utah
bầu trời đầy sao người bạn chụp ở Yosemite

vũ trụ: 
chúng mình đã hẹn nhau trong tâm tưởng một trăm năm ánh sáng
những lời hứa bao giờ cũng tươi đẹp còn bầu trời thì xám ngoét 



Nửa đêm về sáng tôi đã phóng xe như điên trên đường quốc lộ
hai hàng nước mắt chảy ròng ròng biết rằng tan tành cả, những
trò đùa thơ trẻ tương lai đã kết thúc từ trước khi nó bắt đầu

Nhưng cái ôm chặt ở cầu thang tối và tô môi son đỏ chụp một tấm ảnh trên tầng thượng mù sương
sự dịu dàng của chúng mình đã không làm cảm động dất trời, cũng không
làm cảm động em
chỉ có tôi tan ra trên máy bay, từng giọt chất lỏng rơi lả tả xuống đại dương bên dưới; con đường về nhà của tôi đầy nước mắt
muộn mằn và không thể



Một ngày nào đó tôi sẽ hỏi lại
nếu như đã từng yêu vậy tại sao vẫn chưa bao giờ đủ
không bao giờ đủ

Nhưng em bước hụt chân và tôi chênh vênh trên bờ đồi nọ tiếng ve kêu ríu rắt như cây vĩ cầm lạc tông ở nơi này em là Alice là Lolita là Aurora là Cinderella là Bạch tuyết là những nàng tiên nhỏ đã luôn đi lạc

Màu xanh trải dài dưới bầu trời không nhận ra tôi. Ước gì đã có thể cùng nhau chìm khuất,
xấu xa mấy tôi cũng xin làm
Nếu ánh sáng là thứ dẫn lối em đi về thì hãy để tôi là thứ còn lại

Tôi ở đây. Tôi ở đây. Tôi 
                                          ở 
                                                đây
Khóc vì tôi đi. Khóc đi. Đóa hoa nhỏ rơi lệ giống như màn sương giăng trên cửa kính xe một ngày giữa tháng mười một

Khóc vì nhau đi, trước khi chôn tôi cùng những bí mật em giữ kín,

những con quỷ đã tàn phá giấc mơ của em
chúng đã lẻn sang giấc mơ của tôi:
chúng tìm thấy căn nhà ở đó.
* tựa đề sau khi đã đọc bài thơ của Ocean Vương “On earth we’re briefly gorgeous”



______________________________________

31 Oct 2016

Không đề

Róc rách, mùa chảy vào đông. Tiếng gót giày nhóp nhép trên nền đất ẩm. Mưa liu thiu rơi trên đầu sợi tóc. Mùi mồ hôi ngai ngái dưới cánh tay áo. Những cành cây khô bỏ quên không tưới nước. Không khí lạnh, gió heo hút giữa hai cánh cửa mở hoang. Tôi nghĩ về người con gái trên tầng cao của toà nhà cũ, co mình trong cơn gió mùa và những trận bão không đổ lên đầu tôi. Tôi nghĩ về những nỗi nhớ nàng đã quên và những tương lai đã ngừng vĩnh viễn. Khi những người đàn bà đã gần ba mươi tuổi, những âu yếm ngọt ngào đều mang khuôn mặt và hình dung của người mẹ. 
"Nhảy với em đi," nàng nói, rồi cầm lấy tay tôi, và chúng tôi xoay tròn trong điệu cumbia. Nàng có mái tóc dài và đội vòng hoa trên đầu, hoá trang thành một trong những người quay lưng lại thế giới hồi những năm sáu mươi. Giọt mồ hôi lăn trên trán, tôi nhận ra mình đang mỉm cười. Sau cùng chúng ta đều có thể cười. Rồi cô gái ấy ngồi xuống cạnh một người đàn ông, và họ nói chuyện suốt đêm. 
"Cho mình xem hình xăm trên tay chị với." Cô gái nhỏ với hàng mi dày nói khẽ trong lúc đợi cà phê.  Nàng gọi một cốc capuccino nóng trong lúc trời chiều trở lạnh. Tôi kéo ống tay áo lên và nàng di ngón tay trên những đường ven rồi ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt vô tư như thể đã rất quen. "Lạ thật đấy, em thấy ít người xăm màu thế này." Tôi không nói gì, chỉ gật đầu rồi lấy cốc trà của mình.  
Một trong những ngày này, tôi sẽ quen với việc nhìn vào mắt những người con gái nọ và những lời dịu dàng trên môi sẽ không đắng đót hay nhức nhối như kim châm.

 ----- một ngày tôi nhìn thấy nàng, đã lâu không nhìn thấy nên cái
nhói lên trong lòng như vậy cũng là tất lẽ thôi. Tôi liền quên
hết những người con gái khác. Giá nàng vẫn là của tôi.

9 Oct 2016

shimmering last summer






Nàng đã bứt ra từ mùa hạ nào 
Tiếng giày giòn tan trên nền nhà khô khốc
Vệt môi son lem trên thành cốc
Giọt mồ hôi tứa ra lăn tròn trên cánh tay
Sự yên lặng của nàng giống như cái nắng tháng tư
Hè đổ lửa trên những toà nhà thành phố
Dưới bầu trời này tôi đã biến thành khách trọ
Nơi những khu dân cư mọc lên và biến mất trong bản đồ trí nhớ
Tiếng nàng cười khanh khách như nỗi buồn đã quá thì
Tôi vuốt đuôi mắt nàng
Làn tóc tơ thơ trẻ chịu tội thay cho trần gian
Nàng thì thầm giữa hai hàm răng; tiếng gió rít trên tầng cao những khu nhà cũ
Nàng ôm lấy cổ tôi và tiếng thở lẫn vào trong những câu hỏi bật lên dưới lớp da tôi
Ước gì những va vấp cũng như lớp son trên môi
Cuối ngày đều có thể lau đi 
Mỗi ngày đều thoa mới
Kí ức nhỏ giọt róc rách trong ven
Chúng tôi ngồi trong lặng thinh
Nghe mùa hạ chết dần trong không khí
Cái nóng sực sụa đằng sau khung cửa sổ 
Tôi muốn ôm ghì nàng thật chặt, nhưng chỉ sợ nàng bục tan ra như những giấc mơ và những sai lầm và nỗi sợ và những lời hứa tôi không giữ được
Sự yên lặng của nàng bào mòn tôi; ban ngày sục sôi ban đêm tắt thở
Tôi ước mình nhắm mắt và không gian đóng lại
Quả địa cầu bé lại như lòng bàn tay



_______________________________________

21 Jun 2016

The art of letting go




Ngày hôm nay
Tôi ngồi giữa biển xanh mây trắng
Chân lơ lửng giữa không trung
Đám cỏ xanh ngả vàng lạo xạo xung quanh
Những đốm hoa có màu hồng tím
Bé như những giọt buồn mỗi một ngày tôi thức dậy và nhận ra
Quanh mình đầy tiềm thức đã tàn úa
Nhưng vẫn lóng lánh đong đầy trong không gian chật chội của những kỉ niệm xưa cũ

Tiếng sóng dội vào bờ
Như những dấu hỏi
Tôi chưa từng hỏi chúng có nghĩa gì
Khi những tầng âm thanh va đập vào nhau thành ngàn mảnh vụn
Giống như tiếng cười, tiếng khóc, hay những kêu than vang lên và vỡ ra mà chúng ta
vì không hiểu nên ngỡ rằng đó chỉ là những sự lay động bất thường của không khí
tôi đứng thật xa bạn, nhắm mắt lại mà lắng nghe
Nếu thiếu đi những gì thế giới đã bảo tôi
Thì tiếng khóc hay cười hay tim vỡ
Cũng chỉ như tiếng sóng
Ồn ào, xôn xao, không ngừng, và vô nghĩa lý
Tôi lao đầu vào sóng đi ngược lại những luồng lực của nước vừa xô tôi vào bờ vừa kéo ngược ra lòng biển
Cũng ồn ào, xôn xao, không ngừng, và vô nghĩa lý

Nụ cười thơ trẻ của bạn
Làm từ những nguyên tử không rõ tên
Đã vạch vào không gian những niềm vui nhỏ lẻ
Và những hành trang nặng nề bạn mang vác sau lưng mà không để tôi cầm giúp
"Nhìn này," bạn nói, "tôi không thể bỏ lại chúng sau lưng"
"Ngay cả khi bạn biết rằng chúng ta sẽ chết một mình trong cô độc ư?"
"Ngay cả khi chúng ta sẽ chết một mình trong cô độc"

Tôi muốn ôm lấy những phần tử của sự tồn tại của bạn
Từ những ý nghĩa chưa thành hình, cho đến những phần xác thân rệu rã, những vết sẹo hay làn da ẩm ướt và mát rượi
Những lời bạn đã nói hoặc chưa
Nghe này,
Chúng ta đằng nào cũng chết nhưng bởi vì đã sống và đã gặp nhau
Sự tồn tại của chúng ta đã chạm vào nhau như một nhát cắt ngọt ngào
Và nếu một ngày nào đó nó sẽ lành lặn lại,thì chúng ta vẫn đã đau một đôi chút
Hãy nhớ nỗi đau ấy
Hãy nhớ nỗi đau ấy
Vì một ngày nào đó nhất định chúng ta sẽ quên

Ngày hôm nay tôi nằm giữa không gian
Mông mênh mây khói của trời và biển
Mùi và tiếng của nhân gian lắng chìm trong
Một ngàn những suy nghĩ va đập bên trong tôi
Và những cơn sóng tung bọt trắng xoá
Tôi hỏi bầu trời
"Làm thế nào để lãng quên mà không tàn nhẫn"
Bầu trời đáp lại"Làm thế nào để nhung nhớ mà không khổ đau
Con người sống nghĩa là lao đầu vào cái chết
Khởi đầu là để kết thúc
Nhưng không thể dừng lại làm một kẻ bên lề không tham dự
Đằng nào cũng là kết thúc
Vậy làm thế nào để lãng quên mà không nghĩ là mình lãng quên"
Tôi không nói gì nữa
Rồi màu xanh phủ phục lên tôi
Những ánh sáng chìm dần vào màu nước
___________________________


17 Apr 2016

Thành phố những thiên thần



Hai giờ sáng quán cà phê đóng cửa;
Xung quanh tôi bây giờ có:

  1. -          Tiếng nhạc ồn ã phát ra từ một bộ loa đã cũ, tiếng bass đằm như một tiếng thở dốc
  2. -          Tiếng rửa cốc chén lanh canh phát ra từ đằng sau quầy bar
  3. -          Tiếng những người khách cuối cùng thủ thỉ
  4. -          Ánh đèn vàng
  5. -          Những bộ bàn ghế trống trơn


Tầng hai, sau lưng tôi là đường phố vắng.

Los Angeles. Tôi đã đi qua nó bao lần mà không tài nào yêu được. Tôi chạy trốn vào lòng nó: Đúng hai tiếng lái xe, tôi bỏ lại San Diego, mèo Karla, trách nhiệm và âu lo, chạy trong đêm tối playlist nhạc vòng đi vòng lại hai lần. Tôi tới đây để học lại lần nữa cái cách tôi luôn là người lạ.

Từ khóa của ngày: vũ trụ. Shey nói sẽ tặng tôi bức tranh cô ấy vẽ thiên hà, lộng lẫy và tím tái như cái cách mà tôi nhìn cuộc sống, vậy mà khi nhao nhác rời khỏi căn phòng nhỏ có điều hòa khiến tim tôi thắt lại, tôi lại để quên. Vũ trụ, thiên hà, hoặc một vị thần nào đó hẳn đã nhìn thấy sự gian dối của tôi khi tôi gật đầu tỏ vẻ đồng tình lúc Shey nói về tình yêu và những thói quen hình thành hạnh phúc.

Tôi nghĩ rằng bất kể chúng ta có yêu cuộc đời hay không, ta vẫn cần phải sống.

Bất kể, bạn hiểu không?

Bài luận đang viết dở: những gì viết ra bởi cần phải viết lúc nào cũng ngang ngượng. Tôi đọc lại những dòng ngây thơ viết ngày này nhiều năm trước: khi ngươi nói những gì ngươi tin tưởng, ngay cả những ngộ nhận cũng nghe thật mượt mà.

“Kế hoạch tương lai của cậu là gì? Về hay ở lại?” Câu hỏi chỉ có hai điểm, mở đầu và kết thúc, điểm xuất phát và chốn tận cùng, nơi này hoặc nơi kia. Shey hỏi, và tôi muốn hỏi lại xem khi cô ấy nói về vũ trụ giao thoa, có bao nhiêu cánh cửa không gian và thời gian đã được mở ra.

“Ra đi.” Tôi đáp. “Tôi ra đi.”

Quán cà phê, đi mười phút là đến Đông Hollywood – nơi gợi nhắc đến việc những người có vóc dáng và màu da giống tôi đã bị từ chối một hình dung đại diện trên màn bạc. Beverly Hills – những ánh đèn từ những căn hộ nguy nga với những hàng cọ thẳng tắp. Tôi đang ở phố người Hàn, những con đường oằn xoắn lên nhau, những lớp nhựa đường đùn đẩy bánh xe xóc tưng mỗi lần đạp phanh. Những người Hàn tôi gặp đều nói tiếng Anh có âm điệu, dù khác tôi, nhưng tôi gần như cảm nhận một sự thân quen từ đó. Chúng ta giống nhau bởi chúng ta khác họ. Ra khỏi đất nước này, chúng ta lại khác nhau.

Có ai nói với bạn chưa, rằng khi trò chuyện với một người tin tưởng bạn, những lời nói của chúng ta tuôn ra không cần suy nghĩ, sửa dịch, thêm thắt, bôi trơn; nhẹ bẫng không mang vác cái sức nặng của thứ tiềm thức đôi lúc nào cũng bức bách chúng ta cắt tỉa chính mình để phô bày một bản thể được người ta tiếp nhận. Khi tôi nói chuyện với những người nhìn tôi bằng những định kiến của họ, giọng nói tôi trở nên lắp bắp, chỉ nói ra được những câu ngắn, dè chừng, sợ hãi: Phải, tôi không phải người của nơi này. Tôi chưa bao giờ muốn.

Thành phố những thiên thần, đầy những mùi vị của sự chia lìa và mất mát. Nhắm mắt lại và ngã vào cái chảo văn hóa đang muốn đốt tan đi bản ngã của chúng ta. Thành phố tha hương.


1 Apr 2016

không phải tình thứ nhất

Nắng chói loà hai mắt
Tình mình không thật thà
Em níu tay anh hỏi
Tiếc gì một thứ tha


Trời xanh cười ngăn ngắt
Môi em rặt dối lừa 
Cứ vỡ ra từng mảnh
Ghép mãi vẫn không vừa


Anh không châm lửa tắt
Em chẳng bắt khói tàn
Đôi mình còn gì nữa
Mà em nỡ tiếc than


Em buông tay quay ngoắt 
Như vẫn em ngày xưa
Da anh lằn móng đỏ 
Sẹo ngày đó lành chưa


Em rảo chân đi mất
Anh cũng chẳng nhìn theo
Chẳng phải tình thứ nhất
Không ai muốn buồn nhiều


Trên trời con nắng gắt
Hoàng hôn chiều tốt tắt
Đợi đến đêm cho chắc


Em đã đi thật rồi
Lúc ấy anh hẵng rời.


10 Jul 2015

rã-rời




Khi nàng gần 30 tuổi, những cơn thất tình nhẹ tênh giống như một tiếng thở dài. Những nhấm nhẳng trong lòng cũng giống như mặc một cái quần hơi quá chật, nó xiết vào thịt da đến thở cũng không dám; không đau đớn nhưng rất bận lòng, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng có thể thay bộ quần áo khác thoải mái hơn. Thế mà đến lúc về đứng trước gương lại thấy  bộ đồ vẫn đẹp, lại băn khoăn liệu cứ cố mà mặc thì đến khi nào nó sẽ vừa.

Yêu một người không dành cho mình cũng giống như cố đi một đôi giày rất đẹp hay một bộ quần áo rất xinh mà không vừa vậy; chúng ta không dám mặc chúng đi đâu xa vì sợ có bề gì không xoay xở được, bởi vậy cứ diện một mình rồi đi loanh quanh trong bóng tối.

Nàng từng viết một bài thơ nói về việc người con trai nàng yêu đã nhìn người con gái khác bằng ánh mắt chưa bao giờ anh ta nhìn nàng, và nó làm nàng nghĩ đến gã người yêu cũ đã chăm sóc cô gái mới của gã với tất cả những gì gã đã không làm với nàng. Nàng không hẳn là ghen tuông hay thất vọng. Nàng chỉ thấy hơi nhói một chút, giống như ngón chân út bị nẹp chặt trong chiếc giày lâu quá, và nàng đột nhiên không hiểu nàng còn ở đó làm gì.

Nên khi cậu bật mí với nàng về một người con gái bí mật nào đó, nàng cười như thể đang vui, lòng bình tĩnh chờ cho thứ cảm xúc tật nguyền chết tiệt bên trong nàng đang hả hê nhen nhóm; nó sẽ nhanh chóng bao quanh nàng như những sợi dây cước cuốn lấy nàng, ngọ nguậy thì sẽ đứt da đứt thịt. Nàng không buồn cũng không thất vọng; nàng chỉ đột nhiên cảm thấy sự hiện diện của mình vô duyên như một tiếng kèn trumpet lạc lõng trong một bản độc tấu dương cầm.

Nàng cố không nghĩ đến những việc giống như là cậu ấy sẽ nhìn những cô gái khác nàng và nghĩ rằng họ thật đẹp. Nàng chẳng quan tâm đến sự đẹp của bản thân nữa rồi, nhưng thi thoảng đứng trước cậu, nàng lại nhớ lại những gì cậu từng thích ở nàng và nhìn lại mà xem, tất cả những gì còn lại ở nàng là những mảnh kí ức mờ nhoè và nàng đã giết chết bản thân nhiều lần để tự tạo cho mình một sự tồn tại nàng có thể yêu thương.

Có lẽ cậu giống như cái lời nhắc nhở của việc nàng nên chán ghét bản thân. Nhưng nàng cũng không rõ nữa: vai trò của nàng đến đây là hết rồi. 

3 Sept 2014

ừ thôi em về


Ừ thôi em về
Chiều mưa giông tới
Bao giờ em vui
Đôi bàn chân mỏi
Giã từ, giã từ

Bức ảnh D. chụp ở Đà Lạt tại cung điện mùa hè, đá lát gạch đường bỏng nắng. Ra đi rồi trong đầu chỉ còn lại cảm giác buồn, đã nhung nhớ vô cùng và mong muốn vô cùng có cậu ở bên cạnh, đi bộ dưới hàng thông, tết cho cậu một cái vòng hoa, ngồi trên thảm cỏ xanh hút thuốc, ngẩng đầu nhìn mây trắng ngang trời và lá cây xào xạc. Hôm nọ nói với cậu, chúng ta là cái chưa bao giờ, bởi chưa bao giờ nên không quên nhau được. Trước đây hai đứa cùng khờ dại, đều nghĩ rằng đối phương không coi trọng mình, giờ lớn lên một chút lắc đầu cười khổ những ưu tư thủa nhỏ. Tôi trong lòng có cậu, cậu trong lòng có tôi, cứ điềm nhiên cúi đầu hôn lên mi mắt, trong tâm thanh thản mới nhận ra thế này là hạnh phúc. Thỏa chí vui đùa, chong mắt cả đêm nói chuyện, những xao xác giận hờn ngày cũ vốn đã không còn, chỉ có đau thương vì sai lầm thời điểm mới nhận ra nhau. Nụ hôn dài đầy tiếc nuối đã không đến kịp.

Cậu lại nói, người đến sau cậu cũng là tôi thích thật, chẳng qua có đôi lúc lại nghĩ đến cậu thôi. Nhớ ngày xưa cũng có khi cậu gọi tôi là thiên đường của cậu, ngày đó viết cho cậu một lá thư cậu lại viết một câu chuyện để trả lời, đọc đi đọc lại không dám tin vào sự thật. Chỉ tiếc mình u mê, trách không gian cách trở, nhưng xa xa gần gần, lòng vẫn nghĩ một ngày nào đó nếu được cùng với cậu thì thực hay. Mà nếu không thể thì cũng không sao cả, cũng đã có đôi lần ta thực cần nhau đấy thôi. 

Vẫn mông mênh chuếnh choáng trong cái men ngày cũ, vuốt mái tóc, hôn lên má, cậu vòng tay ôm lấy tôi đùa rằng ôm hết cả một vòng tay. Những cái cười trẻ dại ngây ngô như vậy, sau này liệu còn có hay không. Tôi không thích hình ảnh năm tháng tuổi trẻ xanh rì, những cái đó người đời nhắc đi nhắc lại, nhưng cậu là hiển hiện của tuổi xanh, của bóng nắng mùa hè, của đêm mùa đông, của nỗi cô đơn thường trực, nụ cười ngọt ngào, đuôi mắt đen và vai gầy mỏng mảnh, dắt tay tôi đi trong cửa hàng sách cũ, chia nhau một điếu thuốc bạc hà và lon coca, nghe chung một bài hát. Tôi đọc hết sách cậu đọc, nghe hết nhạc cậu nghe mà vẫn không đủ. Xa nhau rồi tôi đã khác rất nhiều, chỉ hy vọng cậu vẫn nhớ thôi.

Tháng ngày vui mà hạ lại sắp tàn rồi. Mùa đông này sẽ nhìn tuyết rơi nhớ cậu.

24 Aug 2014

Gọi Dao Ánh



Anh đã hết yêu mùa rồi, cũng đã hết yêu em
Mà gió cao nguyên bốn bề vẫn rộng
Lê gối mỏi qua những triền dốc vắng
Nắng vẫn vàng hoa trắng lối anh đi

Rồi tự nhủ một câu thơ quen
Thơ đã cũ bao người tình đã đọc
Bàn tay vụng muốn cài hoa lên tóc
Nhưng sợ mình nhớ lại niềm quên

Tôi đến Đà Lạt vào một chiều mưa tháng tám để gặp một người bạn đã quen nhau hơn mười năm mà chỉ mới đôi lần gặp gỡ. Khi tôi nói đôi lần thực sự nó là đôi lần, đây là lần thứ hai tôi gặp lại cậu ấy. D và tôi, những kẻ ở cái độ tuổi mà bạn bè quanh mình phần đa đã yên bề gia thất, hoặc là đã có cặp có đôi, gặp nhau ở Đà Lạt một chiều mưa, chỉ có hai đứa. Tôi cười nói với cậu rằng, "giờ chỉ còn mỗi hai đứa với nhau mà đi du lịch chứ làm gì còn ai". Quả thật là không còn ai.

Nhiều lúc, trên đường đi, tôi cứ nghĩ liệu mình có ước rằng người đi với mình là cậu con trai tôi đã từng yêu hay không. Tôi băn khoăn với ý nghĩ đó, vì có lẽ nếu đi với cậu ấy có lẽ tôi cũng không thoải mái như với D. D đối với tôi như một cái gì đó rất thân quen, quen vừa để biết đôi chút về nhau nhưng thân đủ để chỉ ngồi bên nhau không cần nói câu gì. Nhưng tối ngày hôm ấy, chúng tôi ngồi ở trong nhạc quán Diễm xưa nghe hát trong khi mưa đang rì rào tí tách và cái lạnh nồng nàn của xứ núi khiến tôi ước một trăm lần, một trăm lần, giá như cậu ấy đang ở đây với tôi. Thì cái không gian đặc quánh và mê muội ấy sẽ khiến tôi say, nhưng mà tôi đã cần sự hiện diện của cậu ấy ở đó, và trong tâm tưởng tôi hình ảnh đấy đã đẹp đến nao lòng. Tôi yêu cầu bài hát Phôi Pha và khi tiếng nhạc cất lên lòng tôi đã trầm đi nhiều bậc. 

Tôi ước giá như mình biết yêu. Một cái tình yêu không sợ hãi và không đầy quan ngại, một tình yêu khác biệt với những lắng lo và ưu tư tôi mang mỗi một lần nhung nhớ. D ngồi cạnh tôi và cậu chìm vào trong suy tưởng riêng của mình, và tôi biết cậu ấy cũng đang nghĩ đến cái người cậu ấy muốn ở bên cạnh. Chúng tôi là những kẻ cô đơn hoàn hảo, ở một nơi yên lặng hoàn hảo khi mà tâm tư thì trở nên dư thừa và lời lẽ nào cũng không vừa vặn với không gian. Tôi không còn yêu cậu con trai ấy nữa rồi, chỉ là nhiều lúc những tâm tư của tôi muộn phiền nhớ mỏi. 

M dùng cụm từ "ăn mày dĩ vãng," ai trong chúng ta lại không. Và kí ức của chúng ta được tâm tư tô vẽ thành những bức tranh quá rực rỡ hiện thực bỗng nhiên trở thành màu xám. Cậu ấy vẫn còn ở đây nhưng đã rời bỏ tôi đi mất rồi. Chúng tôi lỗi hẹn với nhau và tôi cứ chạy đuổi ngày qua như vậy, biết rằng mình phiêu lưu.

Tôi muốn là người chụp cho cậu ấy những bức ảnh nhưng rồi lại sợ rằng thế sẽ là không đủ. Sự hiện diện của cậu ấy cũng không đủ. Bản thân cậu ấy cũng không đủ, rồi tôi sẽ lại nhận chìm cậu ấy vào trong lỗ đen trống ngoác của tôi, tôi đã nói giá như tôi biết yêu. Thì có lẽ đã không bao giờ để cậu ấy đi. 

Nhưng trái lại tôi và D đi trong buổi trưa nắng khé dưới vòm trời nọ, khi chụp những bức hình trong đầu tôi đã nghĩ về một hình ảnh nào, thứ hình ảnh sẽ không vì sự thiếu hụt của tôi mà tan biến. Gót chân trong bóng nắng, ước làm cây cầu đá năm trăm năm dãi nắng dầm mưa. 

Khi ngồi dưới tán cây bên cạnh hồ Tuyền Lâm, hút một điếu thuốc thơm, bản thể của tôi đã bị nhận chìm và choáng ngợp bởi những sự va chạm tinh tế của các mối dây liên kết đã tạo nên kí ức của tôi. Có lẽ linh hồn tôi đã rời đi đôi chút, tôi muốn thả mình mất hút vào thảm cỏ xanh dưới chân và tình yêu giống như một sự khởi đầu muộn. 

Ở trên Đà Lạt, có những khoảnh khắc tôi đã rất yêu, nhưng nó chẳng đủ để cứu rỗi những gì còn lại của ngày. Tôi không thực cô đơn, nhưng cũng buồn muốn khóc.

./.


28 Dec 2013

Hai lăm rồi

Saturday, October 26, 2013 12:28:38 PM

Hai lăm tuổi rồi
Đêm một mình không say không đi lang thang không khóc nữa
Chỉ buồn thôi
Chỉ ngồi lần những ngón tay trên ngọn nguồn những vết thương


Hai lăm tuổi rồi
Cũng chỉ là một con số được tạo ra bởi những nhà học giả phương tây
Ước chừng thời gian có thể đong đếm được
Ước chừng ngày mai là một quá trình rất khác và quá khứ là thứ đã trôi qua
Tôi ước đã có thể nhìn đời giống một người bản xứ anh điêng
Thời gian đối với họ là hiện tại kéo dài mãi mãi
Như vậy nỗi buồn tuổi trẻ này cũng có thể kéo dài mãi mãi
Hoặc không thể bắt đầu

Tôi đã đi đâu đâu
Quẩn quanh đây là cái hố đen của một sự tồn tại đầy thiếu hụt
Tôi cố lấp đầy bằng những hiểu biết về thế giới
Nhưng đến cuối ngày cạn kiệt chỉ còn tôi trơ khấc
Chỉ còn những mấu buồn vô danh la liệt
Tôi quấn mình quanh tấm ga giường da đầu rỉ máu
Mắt lệ thâm quầng

Hai lăm
Dòng nước đục ngầu từ faucet chậm chạp hút cạn vào lòng bể
Cuốn theo những bụi bặm và tàn mẩu thuốc
Mẩu son đỏ lòm nứt nẻ trên nền gạch
Cốc thuỷ tinh đầy những vết son môi
Đến bao giờ những hốc hác này mới thôi

Tôi ước mình đã có thể gọi tên em
Gọi tên em như một hiển linh và vì thế tôi mong em cứu chuộc
Nhưng những kẻ tội đồ như tôi không thần thánh không chúa phật
Chỉ có nỗi đau dằng dai rất thật của trần gian
Con mắt trần tục chỉ nhìn thấy chiến tranh
Thấy người đói nghèo và những niềm tin vỡ nát
Những khủng hoảng và những mảnh đời lăn lóc

Vì thế tôi chẳng gọi tên ai
Chỉ ngồi một mình trong đêm hy vọng một ngày mọi ánh sáng sẽ tắt
Tôi không biết hy vọng có màu gì
Chỉ mong ánh sáng kia sẽ tắt
Hoặc là chỉ riêng tôi

Hai lăm rồi

những ban đêm xinh đẹp




Thỉnh thoảng, trong những đêm như cái đêm này, hắn lại nghĩ về nàng. Những gì đã trải qua giống như một giấc mộng con con, những ngọt ngào se sẽ hắn không dám chạm nhiều bởi lãng quên sẽ dần dần chia tách hắn khỏi cái thực của những gì hắn từng cảm nhận. Những sự trinh nguyên và lăng loàn. Nàng xinh đẹp đã từng là của hắn, đã từng ôm hắn thật chặt mỗi lần từ biệt, đã từng yêu thương hắn. Lẩn khuất trong những giờ khắc mơ mộng ấy hắn nhận ra nàng với những lời nói dối của nàng đã quanh quẩn ngay từ những giờ phút đầu gặp gỡ. Hắn ước mọi chuyện đã có thể khác. Nhưng hắn biết nàng là một trong những người sẽ luôn khiến hắn trở thành một phiên bản tệ hại hơn hắn nghĩ rất nhiều. Nàng và nỗi ám ảnh về nàng vẫn đeo đuổi hắn, thi thoảng trong giấc mơ và những buổi ban ngày im lặng, hắn ngồi trong căn phòng vắng, đầu quẩn quanh những ý nghĩ về nàng. Có lúc là nhớ nhung, có lúc là hờn giận. Nhưng đã không còn là hối tiếc nữa rồi. Hắn biết một ngày rất gần khi một con người khác bước chân vào đời hắn hắn rồi cũng sẽ quên nàng như bao nhiêu người đến trước. Nàng cũng đã quên hắn rồi. Điều đó thoáng làm hắn buồn, nhưng nỗi buồn này mờ nhạt như những đường xinh đẹp đã không còn rõ nét trên gương mặt nàng và trong những lần kề bên vô nghĩa hắn đã chẳng thiết hôn lên gương mặt đó hay cơ thể của nàng đã không còn làm hắn chợn lên những ngưỡng vọng hay yêu thương.

Nàng sẽ không bao giờ hiểu những gì hắn nghĩ. Hắn cũng sẽ không bao giờ hiểu những gì nàng nghĩ. Nhưng rốt cục mọi thứ cũng đã qua rồi và hắn thực sự chỉ mong nàng hạnh phúc, có vậy thôi.

Trái tim tôi là một cánh điêu linh


cho nên những u buồn này, những rạn vỡ này, những thương yêu này, mong cậu sẽ hiểu, sẽ hiểu. cậu đã quên mất tôi rồi. cậu đã để tôi ở lại một mình trong quá khứ từ rất lâu rồi, chúng ta đã đẩy nhau ra thật xa, thật mạnh, và tôi giống như jiyong châm một que diêm và ở bên kia cậu cầm một can xăng. chúng ta chỉ vô tình mà làm tất cả tan nát và tôi đã hy vọng rằng tôi không làm cậu buồn hay làm cậu bi thương, sao có thể, nhưng chúng ta là những con người mà, đâu đó đằng sau gương mặt xinh đẹp nọ hẳn cậu đã đôi lần buồn thương chứ?

nó cũng chỉ là một trong những giấc mơ đẹp với những hồi ức đẹp, một ngày nào đó xa xa của mùa hè năm ấy khi cậu đã nằm lấy bàn tay tôi và mê mải nhìn những ngón tay và cậu đã nói chúng thật xinh xẻo, khi chúng ta vội vã trao cho nhau những cái hôn trộm trong một buổi giao lưu bè bạn và cậu đã nói với tôi xin đừng trách giận bởi cậu thích tôi nhiều lắm và rằng đôi mắt của tôi thật sâu và tôi thật đẹp và cậu thích tôi rất nhiều bởi vậy xin đừng bao giờ giận cậu. tôi đã chẳng bao giờ giận được cậu cả, chỉ vì cậu đã chưa bao giờ là gì của tôi cả cũng như câu chuyện dở dang này mãi mãi không bao giờ có một hồi kết. không phải là tôi đã cần một hồi kết.chỉ là tôi nhớ đâu đó trong quá khứ của chúng ta cậu đã từng yêu thương tôi và cậu nói giữa những cái hôn vội rằng hãy cho cậu chụp một bức ảnh nhé để khi tôi đi xa cậu có cái để ngắm nhìn. tôi đã không biết phải phản ứng thế nào, buồn bã nhỉ, tôi đã không quen được yêu thương. như hôm nay nói với người bạn của tôi, tôi không biết hạnh phúc là gì, chỉ là những hồi ức mà chỉ khi chuyện cũ đã xa rồi mới nhận ra nó đã từng tuyệt đẹp chỉ là ta đã chưa bao giờ nhận thấy. khi đã mất cậu rồi tôi mới nhận ra mình đã thật vội vàng và cứ giấu lòng mình như thế.

nếu cho chúng ta viết lại một câu chuyện khác, liệu có kết thúc nào khác không? tôi không nghĩ vậy. Chúng ta đã buông nhau ra từ lâu lắm rồi, phải không? cậu thân yêu?

tôi đã nghĩ về cậu rất nhiều. hy vọng một kết thúc nào đó sẽ còn lẩn khuất ở những ngày chưa tới. cho đến ngày đó, xin đừng quên nhau.

Ở một nơi nhân gian chưa từng biết đến


Nhân đọc bài thơ có câu như vậy


Ở một nơi nhân gian không biết đến
Thế giới tôi có những nỗi buồn
Nhan sắc nọ bước vào hồn tôi vậy
Kí ức hờn ghen những môi son

Ở một nơi không cho ai biết đến
Tôi cất thật sâu những ân tình
Em không nhớ những hồi ức cũ
Tim tôi là một cánh điêu linh

Ở một nơi em không còn đó nữa
Tôi chạnh lòng nghe những ban đêm
Khi bóng tối và những vì sao nhắc
Khi ấy hanh hao gọi tên em

Ở một nơi tôi còn quay quắt nhớ
Em đã về đâu những xế chiều
Bóng cười man mác trên mi sẫm
Giấu kín tôi cười những thương yêu

Ở một nơi mình mất nhau thật đấy
Em có còn nhớ đến tôi không
Đôi mắt cũ và những vòng tay cũ
Sẽ trọn ôm người không thương mong

Ở một nơi tôi quay đi chậm bước
Em ngã vào trong kí ức nào
Ngước mặt nhìn tôi trong đáy mắt
Chẳng nhẽ tôi buồn không hay sao

Ở một nơi đã trở thành quá khứ
Tôi trả em về với phù dung
Vòng tay khuấy tan đi tiếc nuối
Đã sớm quên nụ hôn cuối cùng

Ở một nơi tôi không còn ghé đến
Có bao giờ em sẽ nhớ tới tôi
Và ngày nao sẽ là ngày ban cuối
Vì ta mãi mãi mất nhau rồi.

2013.08.07

Buồn chứ Tây Thi ơi. Cầu mong em hạnh phúc. Hạnh phúc. Hạnh phúc. Vì tôi sẽ hạnh phúc, tôi hứa đấy. Vĩnh biệt em.

29 Aug 2012

Nói nhiều về mùa hạ quá rồi mà thu vẫn còn trăn trở

Đêm đã lạnh hơn rồi
Khói thuốc hôn trên môi
Vị đắng nhạt nhoà như sắc nắng
Những buổi trưa mê man bất tận giọt mồ hôi lăn vội sau làn tóc rối
Tôi trải chiếc chăn mềm trên nền đất cứng
Nỗi cô đơn lăn lóc trên sàn
Ngày hôm nay của em ra sao, tôi hỏi
Rồi tự trả lời, ổn cả
Xem một bộ phim rất buồn vào buổi trưa
Pha một cốc mì 30 cent một cốc
Rồi điểm trang và đến lớp
Và rộc rã trở về nhà
Và thấy mình mòn mỏi trong căn nhà nhỏ bé
Cốc trà thơm cũng đầy những u sầu
Và tôi tự hỏi tôi đã thuộc về đâu
Những câu hỏi từ ngày mười bốn tuổi
Những người đã đổi thay hay ra đi không hề ngoảnh lại
Những góc tối một mình tô vẽ
Chết không hề can đảm sống cũng chẳng oai hùng
Có người hỏi tôi nếu mai chết tôi sẽ làm gì
Tôi không biết nữa, đánh bom toà thị chính?
Cướp nhà băng thả tiền vào xóm dân nghèo?
Hoặc sẽ xem một cuộn phim thật dài hy vọng sẽ sống đến phút credit chạy dài trên màn ảnh
Tôi không nhớ em nữa rồi
Tôi cũng chẳng còn nhớ tôi
Nina đã hỏi có phải trước đây lúc nào cũng vậy
Jamie trả lời chúng ta đã trò chuyện đến khi say ngủ
Lần cãi vã cuối cùng đó Jamie biến mất
Cuối cùng cho một tình yêu thật nhất, điên cuồng và sâu đậm nhất
Là người ở lại sẽ ra đi
Những hy vọng hoang đường những ước muốn ngông cuồng
Những hoài vọng của những điều vĩnh cửu
Cười vào mặt chúng ta những kẻ cào cấu chân váy nàng thơ đòi nàng bất biến
Khi mỗi bảy năm chúng ta biến mất hoàn toàn
Tôi đã biến mất được ba lần và ba năm có lẻ
Một cuộc đời sẽ hơn mười lần đổi thịt thay da
Chỉ có nỗi vọng tưởng này cái ngông cuồng và cả tuổi trẻ đã chưa bao giờ sống cả
Vẫn thoi thóp từng ngày
Tôi muốn bật khóc giữa đêm
Nước mắt chảy không hiểu vì điều gì cả
Vì cuộc sống của tôi có cớ gì để rơi nước mắt
Vì nỗi buồn cũng là điều xa xỉ
Vì tình yêu chỉ là một trò đùa
Giữa một đêm hạ đã rất tàn thu vẫn chưa sang
Tôi nằm khóc trên sàn nhà
Không chờ ai đến hỏi
Mùa hạ đã qua chưa mùa thu nào sắp đến
Và đông và xuân và bốn mùa thời gian đổ sụp
Nỗi cô đơn lăn lóc bên thềm

9 Aug 2012

nụ hôn dài tím ngắt

Thursday, August 9, 2012 11:31:35 AM



trong đêm tối hỗn độn trời và đất
khói thuốc thơm trên môi
tôi đã nhớ những nụ hôn dài tím ngắt

tuổi trẻ của tôi rộc rã trong những nỗi buồn vô cớ
tâm tư của tôi xộc xệch trong những đắn đo
và tình yêu vụng về trải trên những con đường
tôi đã chưa bao giờ bước đến

những thành phố vô danh những con người vô tính
những cuộc tình đã chưa bao giờ chớm nở
những lọc lừa đã chưa bao giờ thôi đau nhức
tôi chỉ muốn có một người để nhớ về

ơi em-hoàn-hảo ơi
những đường nét từ nụ-cười, ánh-mắt
mái-tóc, làn-mi, nước-da-bằng-sứ
những đường-cong-nghẹn-ngào-tuôn-dài-trên-cơ-thể
những ngây-thơ, đau-đớn, chân-thành
những vô-tình, im-lặng, hoang-mang
em và sự tồn-tại của em
đã dìm chết tôi trong bể-khổ
xin lỗi, chúng ta đang ở địa ngục rồi

tôi hỏi cô gái ấy khi nào lại có thể sẽ yêu thương
tôi chỉ ước những nhớ nhung này cũng tầm thường vật chất
một nụ hôn là một nụ hôn thôi
không là những điên cuồng rạn vỡ
những cháy bỏng từ trong tâm khảm
như thể đã chết rồi

tôi chẳng còn gọi tên em
biết đến khi nào sẽ muốn hôn chỉ vì đường môi em cong
sẽ muốn ôm chỉ vì da em mềm mại
sẽ muốn nằm sát bên em chỉ vì mùi hương trên tóc
nếu ngày ấy đến tôi nguyện sẽ ra đi
để hình hài của niềm đau này vẫn còn nguyên vẹn


niềm-đau-bất tận
ơi niềm-đau-bất-tận

21 May 2012

như giọt nắng đầu mùa chúng ta gọi tên nhau

Monday, May 21, 2012 


Cơn gió thoảng mùa hè lách qua cửa sổ
Bóng lá xanh rợn góc đường
Như một màu nhung nhớ
Tôi đã chưa bao giờ yêu mùa hè

Tôi đã chưa bao giờ yêu mùa đông
Khi những nỗi cô đơn trở nên rộc rã và tôi cất tiếng gọi không lời sâu thăm thẳm
Vang vọng bốn bề trong toà thành không trống hoác của ốc đảo tâm tư

Tôi đã chưa từng yêu mùa thu
Người yêu đầu tiên của tôi sinh ra khi những tán lá vàng rụng xuống
Mỗi một mùa thu đến tâm hồn tôi lại tàn đi một chút
Nhưng chẳng bao giờ đơm hoa trở lại mỗi lúc xuân về
Mùa xuân ngắn lắm
Cái ấm áp nhạt nhoà đầu buổi là niềm hạnh phúc giả vờ sau mùa đông dài đằng đẵng
Rồi nó tan ngay vào tiếng thổn thức của mùa hè

Tôi đã nghĩ cậu là chàng trai mùa xuân
Cái hạnh phúc mong manh không đủ để cứu rỗi tôi khỏi mùa đông trầm uất và mùa hè đổ lửa
Cái ngọt lành khe khẽ khiến tôi se sẽ mỉm cười nhưng rồi bước tiếp
Mùa xuân chỉ là một khoảng thời gian chuyển tiếp
Cậu chỉ là một thoáng bước qua đời

Tôi đi về phía mùa hè mông mênh
Những nỗi buồn tuổi trẻ của người yêu nhỏ bé
Tôi muốn nằm dài trên sân thượng chói mắt vì ánh nắng và tâm tư trống rỗng
Bên cạnh tôi là người yêu nhỏ bé rít một hơi khói thật dài
Tiếng nhạc khe khẽ phát ra từ chiếc tai nghe đã cũ
Tôi không nói gì nhung nhớ một chiếc hôn

Nhưng ngày sẽ tàn và chúng tôi héo quắt
Tôi đã chưa bao giờ yêu mùa hè
Nhưng tôi muốn được nhìn thấy người yêu nhỏ bé của tôi
Cười hao mòn trong nắng
Và sẽ chạm khắc vào tiềm thức tôi
Thêm một nỗi buồn không thể nào phai nhạt
Có gì đâu
Tôi sẽ ôm những nỗi đau này trải lên một đồng cỏ thênh thang và nằm xuống
Và phản chiếu trên những mây trời là tâm tư tôi bồng bềnh
Và trong nắng là tiếng em cười
Và dù tôi có đang ở đâu tôi cũng sẽ mang tất cả của em đi
Những câu chuyện những niềm đau những nỗi buồn cả những tiếng cười trong trẻo
Tôi sẽ gói em vào sự tồn tại của tôi và nằm giữa những tháng ngày xa cách

Là em là tôi là chúng ta
Như giọt nắng đầu mùa đang nhảy nhót.